I !
Hay thôi, không để anh đưa mình về Đồ Sơn hôm nay? Nhưng nói với anh ây thế nào? Nàng bỗng nhớ câu anh đùa: ~~.

Em cứ uôhg thuốc liều mà nhận lây mẩu đời rách nát của anh~~. Phải, nhưng những người phụ nữ nhà nàng chưa ai tìm thây hạnh phúc đích thực.

Nàng giúp được gì cho mẩu đời rách nát của anh? Hay rồi làm khổ anh thêm?
Trước khi đón hai đứa con gái vào miền. ~~
Con Lan, con Hoa Bưởi, hai con gái nàng quyết chết nghèo vói mẹ. Nhưng khi Thân nói rõ mình đã bị ung thư, muôn trao lại cái sản nghiệp do máy hút bụi bà máy hút bụi cô di tản để lại cho Thân ở Sài Gòn,.

Bố mât rồi, chúng ở lại Sài Gòn tiếp tục công việc làm ăn của bố. Hai đứa giờ đã có chổng con cả. Con Lan kinh tế hơi khó khăn bời vớ phải một thằng chồng đần. Chúng một mực giục mẹ vào sum họp vui vầy cùng các cháu ngoại.

Nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ chuyện sông ờ Sài Gòn. Tạng nàng không hợp với nơi ồn ào sôi động ây. Mỗi năm nàng chỉ vài bận bay vào khi nỗi nhớ quay quắt không chịu được nữa. Chao ôi, cuộc đời mỗi đứa là một tiểu thuyết với những số phận vô cùng éo le mà nàng định bụng sẽ có lúc ghi. Thư hai con gái nàng viết:
~~Thế thì mẹ phải có một người bạn tâm tình sông gần, không nên cô đơn mãi.

Mọi người sẽ thêm lo. Chúng con máy phát điện nói máy phát điện thật đây. Đành rằng ở Hải Phòng có các bác, có dì Mười, nhưng ai sông cùng mẹ đâu? Lúc mẹ ôm đau thì sao?~~
Nay chúng nghe tin. Nhưng máy rửa xe trước mỗi khúc ngoặt của cuộc đời, nàng đều hết sức do máy rửa xe dự. ị. ao bỗng dưng anh chạy bốc thê? Em nói điều gì để anh bực chăng?
Anh quài tay nắm lây tay nàng siết nhẹ.

Post Comment