–           Mình phục cậu cả nắm, – Tiết Hạnh nói: – Hi sinh một đời vì chồng, vì con.

–           Có lẽ mình thuộc loại phụ nữ kém chí tiến thủ nhỉ? – Cao Phương hỏi lạc đề.

–           Chỉ riêng việc cậu từ bỏ thành phố theo anh ấy Chụp ảnh kỷ yếu  lên đây cũng đã đủ nêu thành tấm gương treo lên ngọn cây kia cho người đời học tập rồi.

Cao Phương bật cười vì câu pha trò ngộ nghĩnh của bạn. Thực lòng chị không muốn nghe những lời khen tếu ấy nữa. Đã lâu hai người mới lại có dịp hàn huyên, chị muốn được biết nhiều chuyện khác kia.

I Hạnh này, – Cao Phương gợi chuyện, I Cứ qua mấy bức thư của cậu gần đây thì… hình như cậu và Sang không được hạnh phúc lắm, đúng chứ?

–           Thỉnh Ihoảng lại irục Irãc, lại gỡ ra lau dầu. Tất cả là vì con mụ ấy.

–           Mụ nào? – Cao Phương ngạc nhiển.

–           Mụ Sảng nhà Iãõ Sang, mẹ chồng tớ Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn  chứ còn mụ nào!

–           Chính cậu đã chả khen bà hiền khô là gì!

–           Hiền cái kiểu nhà quê! – Tiết Hạnh đã thấy bực. – Lão Sang cũng thế. Có làn tớ chỉ thẳng vào mặt lão và bảo: “Ông thuộc họ tím than, hiểu chưa? Một loại trí thức nửa mùa!” Đi nước ngoài bao nhiêu năm da dẻ cấm trắng hơn được chút nào…

–           Cậu buồn cười thật, I Cao Phương ngắt lời: 1 anh Văn nhà mình thì hon gì. Hộ là đàn ông.

–           Phó tiến sĩ gì chả biết, cấm có làm thêm được xu nào. Chỉ lương ba cọc ba đồng. Có mỗi cái đồng hồ đeo tay đáng giá thì lại bảo bị mất cắp. Nhưng tớ nghĩ Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  là lão ấy bán đi lấy tiền đưa cho mẹ mang về quê.

Tiết Hạnh cứ nói thao thao khôniỊ cần bận tâm đến tình cảm của người nghe. Hình như có bao

Post Comment