~~ Tiếng ai đó quát và nhiều tiếng cười. Chiếc xe tếu im họng hẳn. Y tá mỉm cười trong ánh trăng. Đồng chí lái xe trẻ của chúng tôi cũng nhìn bạn, cưừi.

Anh từng lắng tai nghe những chuyên ứng
dụng hơi hoang đường về bu-di ắc-quy. Nhưng đó là ỏ trạm. Còn đây là thực tế khói lửa, xe cộ không phải chuyện đùa. Tôi bất chợt nhìn Hiếu.

Đôi mắt tư lự.

Tôi biết Hiếu không muốn qua G, hoàn toàn không phải bán máy phát điện vì anh ~~ngại~~ cái túi bom bán máy phát điện nổi tiếng một vùng này. Con người ấy, cũng như tất cả mấy anh em thương binh khác, tôi hiểu lắm, họ không biết có chứ ~~ngại~~ và có chứ. Nhưng vì thông thường, một đồng chí thương binh đã qua G – cái cửa khẩu vào chiến trường – thì ít khi được vượt. Trăng mười sáu lộng lẫy và trang nghiêm. Địa đầu ngã ba G lởm chởm. Vì không muốn nói to trong đêm trăng tĩnh mịch, tôi chỉ bóp nhẹ bàn tay âm ấm của Hiếu. Hình như anh không thỏa mán với cái bóp tay gia đình chủ nghĩa ấy. Đôi mắt nghiêm trang hẳn lại, nhìn tôi đăm đăm, ý rằng chẳng lẽ người bạn xa xưa của bô và của cả mẹ chỉ.

Xe vẫn cứ đi và đường vẫn cứ sửa, có nhứng đoạn không chỉ sửa một đường mà còn sửa nhiều đường nhánh. Bánh xe chúng tôi chầm chậm lăn trên một cầu cạn, – máy hút bụi giá rẻ ~~cầu vệt~~, – máy hút bụi giá rẻ dưới không có nưđc, mà chỉ là hố bom và vực bom.

ơâu cạn đủ lọt hai bánh máy rửa xe giá rẻ máy rửa xe giá rẻ xe cỡ lđn, bọn tôi xe COỊ1 đi thênh thang chán. Và thú, vị nhất vẫn là gặp người.

Post Comment