Trương Văn, anh hãy cho con ngựa này đi theo anh !- A Hừ nói rành rọt từng lời chứng tỏ anh đã có suy nghĩ chín chắn.

–           Con tuấn mã của tôi cũng cừ lắm!

Vừa nói Trương Văn vừa đập nhẹ bàn tay vào một bên hông Chụp ảnh sản phẩm con vật, con vật liền ngoan ngoãn quỳ hai chân sau xuống, hai chân trước cứ huơ huơ lên cao như đang biểu diễn một tiết mục xiếc khiến ba thanh niên Mèo thích chí cười phá lên.

–           Con ngựa của tụi em chỉ có anh mới xứng đáng cưỡi thôi! – A Hừ vật nài.

–           Việc này phải hỏi ý kiến của người già đã! – Trương Văn tìm cách thoái thác.

A Hừ đưa mắt nhìn hai bạn rồi ngập ngừng

nói:

–           Hay là anh…nhận tụi em vào bộ đội?

I Thích đi bộ đội thật không? – Trương Văn hỏi lại.

I Thích! – Ba thanh niẽn chụp ảnh món ăn cùng đáp.

–           Vào bộ đội thì không được tự do như ở nhà đâu! – Trương Văn Ihăm dò.

–           Quen được mà! – A Hừ nói.

–           Bộ đội biên phòng rất cần những người biết cưỡi ngựa chụp ảnh gia đình giỏi như các anh, nhưng còn phải biết chịu khó tập võ nghệ, phải thức khuya, dậy sớm nữa. Nghĩa là phải làm nhiều việc vất vả đấy.

–           Không sợ đâu!

I Lại không được uống rượu, ngủ quên mất cảnh giác!

Nói xong câu ấy, Trương Văn cười một cách vui vẻ. Ba thanh niên Mèo cứ khinh khích cười theo, ý chừng đã hiểu.

Post Comment